Tải đạo

Nguồn: diễn đàn Cây Cảnh Việt Nam
Chủ đề: Tải Đạo
Chủ biên: bonsaihainhon
Cùng với các ý kiến trích dẫn từ: hqvuhototbung, phamminhchuong, centimet, tamvubt, GioNui, huynhlang68, vuonkienganphuoc


Dân Nam Bộ có thể tự hào với 2 cặp kiểng cổ: Tam Cang Ngũ ThườngTam Tùng Tứ Đức.

Cách nay gần hai trăm năm (1860–1862) khi quân Pháp tấn công đồn Mỹ Tho và chiếm miền nam làm thuộc địa của Pháp. Một số lớn trí thức miền Nam từ Biên Hoà, Gia Định, Tân An, Mỹ Tho, Kiến Tường lúc đó phải tị nạn ngoại xâm bằng cách lui về vùng Gò Công dưới sự che chở của các tướng quân Nam triều vừa bị triều đình nhà Nguyễn quy tội “Làm Giặc”. Cũng là lúc lòng người chao đảo, không thể tin được nhau.

Các bậc hiền nho quân tử trí thức đương thời không có phương tiện truyền đạt chí khí và đạo đức làm người, vừa để tự tu thân vừa huấn đạo nhắc nhở cháu con mình. Các vị đã nghĩ đến cách thị phạm Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín và lòng trung quân ái quốc kính thờ tổ tiên thành đôi cặp kiểng ghi lời dạy của CỔ NHÂN, để trưng bày trước sân nhà của các vị.

Vừa là cách xử thế của người với người, người với đất nước, người với phận vua tôi trung thành cùng non nước, vua đáng vị vua tôi đáng bề tôi (Vua mà đầu giặc bán nước nên kẻ sỉ không theo dù bị vua cho là giặc). Vừa là biểu tượng răn đe nhẹ nhàng đám tiểu nhân đang theo giặc được đắc thế đúng thời.

  • Dù người ta có tôn thờ thần thánh bậc nào, trọng vọng tiền bạc của cải đến vô hạn. Hay cúc cung bái kính bao nhiêu lý thuyết triết học hay tôn giáo đến tuyệt đối tôn thờ. Vẫn không thể không biết cách cư xử của người với người là Nhân.
  • Cũng không thể không biết nghĩa để nhìn cho thấu đạo Nghĩa nhân sinh cùng sống trong một xã hội với nhau.
  • Phải biết giữ Lễ để đối xử xưng hô giao tiếp cách kính trọng có tôn ti với người và người.
  • Cần có Trí để nhận xét phán đoán lời hơn lẽ thiệt.
  • Cuối cũng là cần giữ chữ Tín để người còn có thể tin vào người.

Loài người gian manh đến mức độ người không còn trọng TÍN với người, đó cũng là lúc loài người sẽ tự tiêu diệt loài người, chứ không do một quyền lực thiên nhiên nào tận diệt.

Ngũ thường (chữ “thường” còn đọc là “thằng” trong từ “xích thằng” tức dây tơ hồng) tức là 5 sợi dây kết nối liên thông với nhau là Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín không thể đứt mất một sợi nào.

Tam Cang hay Tam Cương chính là sợi dây cương để điều khiển nhân cách của bậc quân tử thấu đạt Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín phải biết đến Tổ Quốc – trọng Quân là vua tượng trưng cho tổ quốc đất nước, Tri Thức do thầy truyền dạy tức là trọng Sư, thờ cha kính mẹ, biết đến tổ tông ông bà tức là trọng Phụ.

Có Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín bắt buộc phải biết tôn trọng Quân Sư Phụ. Với nhân cách một con người nếu gìn giữ đúng đạo Tam Cương Ngũ Thằng chắc chắn đó là một chính nhân quân tử.

Kiểng cổ

Còn trong một mái ấm gia đình người vợ của người quân tử sẽ phải hành xử đúng bậc hiền phụ đức hạnh gồm Tam Tùng Tứ Đức (tứ Đức: Công Dung Ngôn Hạnh)

Tứ Đức: ngày nay hoa hậu còn phải lên TV cho thấy các cô nấu ăn ngon thu vén nhà cửa chu đáo sạch sẽ, chứ đẹp thôi thì chỉ để dành ngắm cho vui. Tòng phu tòng phụ tòng tử thì phải vậy thôi, chứ đâu lẽ đi tòng ông hàng xóm hay ông đại gia đâu đâu không ai biết lại gọi là gái đức hạnh được.

Chính là cách hành xử của một người phụ nữ giúp chồng trong mọi thành công mà thành công nhất của người phụ nữ là đã giúp chồng thành một chính nhân quân tử. Thành một người đúng đắn trí tuệ biết điều lễ nghĩa nhân ái biết trọng chữ tín để nhân phẩm loài người không bị hạ thấp không bị rẻ khinh. Vì con người còn lòng TIN để tin con người thì xã hội loài người mới tồn tại.

Kiểng cổ

Dù có sưu tầm hàng trăm chậu Bonsai theo trường phái Nhật cũng nên có ít nhất một cặp Kiểng Cổ cũng không phải là điều không nên đối với một bậc trí tín. Kiểng Cổ là lời dạy chí phải của người xưa, của bậc cổ nhân hiền thánh.

Mr. Dọn Vườn

Nguồn: Bắt đầu từ “abc” Phần 2: Thân bonsai

hqvuhototbung
Thú thiệt là những hiểu biết của mình về Kiểng cổ quá hạn hẹp. Trong lòng chỉ là khâm phục và trân trọng những nét đặc thù của người xưa.

Người Việt mình lấy cây làm bạn, làm khuôn mẫu nhắc nhở cuộc sống. Người Nhật thì họ cũng dùng Bonsai để nhắc nhở sự hiện diện của con người với Trời đất. Họ cũng ngầm nhắc nhở khuôn phép cuộc đời Vua quan dân, với những kỷ cương chặt chẽ trong Bonsai cổ điển. Có điều những hiểu ngầm của người Nhật chả ai nói ra đấy thôi.

Thêm một chuyện mà ít được bà con mình để ý. Khi bạn tới thăm một quốc gia nào đó, bạn luôn luôn muốn được thấy tận mắt, ăn tận nơi, những đặc sắc của riêng nước đó. Bạn sang Nhật để ngắm các cô gái Phù Tang mặc Kimono chứ ngắm họ mặc đầm xòe làm gì.

Khách đến Việt Nam cũng vậy. Họ đến thăm chúng ta để ngắm kiểng cổ, để tận mắt thấy áo dài. Còn như có đặc biệt về Bonsai thì cũng để ngắm Sanh, Si, Mai Chiếu Thủy, Mai vàng… chứ chắc họ chả thiết tha gì với Thông đen, Tùng Bách…

Ở bên Mỹ, có nhiều dân tộc khiến mình bội phục. Người Mỹ họ khuyến khích và rất trân trọng những truyền thống dân tộc của từng sắc dân trên đất Mỹ. Vì thế, hình ảnh những người Ấn Độ búi tóc, trùm đầu, hoặc phụ nữ Ấn mặc áo quốc phục trong mọi dịp lễ cuối tuần không thiếu…

Trong khi đó, quá nhiều phụ nữ Việt Nam đã không biết mặc một chiếc áo dài sao cho đúng, cách đi, cách đứng, cách ngồi cũng chả rành. Thành thử đôi lúc cũng thấy buồn buồn như sắp mất đi một cái gì quý báu.

Trang: 1 2

You can leave a response, or trackback from your own site.

Leave a Reply